LustAveland

Review truyện BẠCH ĐÀO NHẦM TO RỒI – Espace-risque

Đọc Truyện Online✅

Các bạn đang theo dõi bài viết về BẠCH ĐÀO NHẦM TO RỒI – Espace-risque tại espace-risque.com. Trang web tổng hợp về truyện online với đầy đủ các thể loại đang hot hiện nay như truyện sắc hiệp, sắc, sủng, ngôn tình 18+, đam mỹ…Cảm ơn các bạn đã quan tâm và theo dõi.

BẠCH ĐÀO NHẦM TO RỒI – Espace-risque

Lưu ý: Review được viết dựa trên suy nghĩ vả mặt, khẩu thị tâm phi của nam chính Bùi Thời.

 

Tôi là Bùi Thời, 26 tuổi, vì không chịu nổi khổ sở của việc xem mắt và vì muốn có được sự ổn trọng đáng tin của người đàn ông có gia đình mà kết hôn theo hợp đồng với Bạch Đào, người phụ nữ mà tôi đã không thể nào hình dung được sự phiền phức cô ấy có thể gây ra cho tôi từ đó đến… suốt cuộc đời.

 

Vì sao phải cưới Bạch Đào? Hmmm nếu muốn, tôi có thể nói hẳn cả 10 lý do đấy chứ. 

 

Nói thật với lòng thì vì cô ấy phù hợp. Một cô gái xuất thân từ gia đinh có địa vị tương xứng hẳn sẽ có khiếu làm một quý phu nhân an phận tiêu tiền, không gây ra bất kỳ mối đe dọa nào cho cuộc sống của tôi.

 

Vì chúng tôi không yêu nhau. Vì không yêu nhau nên sẽ không cần mất thời gian chiều chuộng dỗ dành. 

 

Vì chúng tôi đều có mục đích riêng: để tránh cánh tay dài và những cặp mắt như hổ báo rình mồi của các “bà mối” và để có được tự do cá nhân làm những việc mình muốn.

 

Và… vì cô ấy đẹp…

 

Cuộc sống sau khi kết hôn quả thật như tôi hằng mong. Chúng tôi nước sông không phạm nước giếng. Tôi lo việc khởi nghiệp của tôi, cô ấy lo việc sáng tác truyện tranh của cô ấy. Phiền toái nhất với tôi chắc cũng chỉ là đôi lúc người phụ nữ “hiểu chuyện” ấy cũng muốn thỏa mãn tâm hồn thiếu nữ rồi đăng vài ba mẩu tin nhỏ về “cuộc sống gia đình ân ái hạnh phúc”. Đến từng đấy thì tôi vẫn chịu được. 

 

Tôi thầm nghĩ và thầm hài lòng như thế… cho đến khi người phụ nữ ấy chẳng biết vì lý do gì lại uống say rồi lao vào phòng tôi… nhảy thoát y…

 

À ừ thì… có lẽ một số chuyện nên nói rõ. Tôi là một người đàn ông sinh lý bình thường, khoẻ mạnh. Uhm… chuyện gì nên đến thì cũng đến… 

 

… Sáng hôm sau, tôi nhận được hẳn 5 hào từ cô vợ hào môn của mình vì sự cống hiến miệt mài cả đêm qua. 

 

Tôi không định nói thêm về những chuyện người lớn này đâu. Một câu nữa thôi. Từ đấy phòng tôi luôn khoá chặt cửa! 

 

Cứ tưởng mọi chuyện đã ổn thỏa. Tôi lao động, nhận lương và tình nguyện bị tống vào lãnh cung an ổn sống phần đời còn lại thì một ngày nọ, Bùi phu nhân của tôi lại kêu gào đòi ly hôn… Lần đầu tiên người vợ không màng thế sự đấy nhảy dựng lên đòi ly hôn với tôi mà không một lời giải thích. 

 

Không biết là may hay là rủi, khi đã đạt được thỏa thuận ly hôn thì cô ấy lại bị tai nạn xe, tỉnh dậy trong bệnh viện và… nhìn tôi bằng một cặp mắt khác hẳn…

 

Vợ tôi bị tâm thần rồi!!! Nếu không, làm sao người vừa hôm trước còn lạnh mặt đòi ly hôn, hôm nay đã nhìn tôi bằng ánh mắt có thể bắn ra hàng triệu triệu ngôi sao và trái tim? 

 

Tin tốt nhất là, à, cô ấy an toàn. Và… cô ấy không còn nhắc đến chuyện ly hôn nữa. Dù sao, công ty tôi cũng đang trong giai đoạn nước rút để niêm yết lên thị trường chứng khoán. Mặc kệ là cô ấy điên thật hay điên giả, không ly hôn vẫn hơn. (Bài viết được post full và sớm nhất tại Espace-risque)

 

Nhưng… cô ấy có thể nào bớt dính người không? Làm ơn đi… mấy thứ ân ái yêu thương trên báo toàn cô ấy tự dựng lên mà? Bây giờ mang ra nhắc lại, diễn lại chẳng phải là đang trừng phạt tôi sao? Đáng lẽ lúc trước không nên để cô ấy tự tung tự tác… 

 

Gì chứ? “Cây đào anh trồng cho em còn không?”

 

“Còn chứ. Nhưng tối rồi nó cũng cần nghỉ ngơi. Em ngủ đi, anh sẽ đưa em đi xem sau nhé”.

 

Tôi thông minh thật. Phải bảo trợ lý về nhà cũ trồng một cây đào thôi…

 

“Em muốn một cây đào ở ngay đây. Lẽ nào trong sân biệt thự của chúng ta không xứng có một cây đào? Không hợp có kết tinh tình yêu của chúng ta sao?”

 

Cái gì chứ? Kết tinh tình yêu không phải là đứa con à? Tôi lại sinh ra một cây đào sao??? 

 

Thôi, không sao. Công ty lớn nhất. Tình cảm của chúng ta, “vẫn ổn”.

 

“Viên Mục, lập tức thu xếp chuyển một cây đào đến biệt thự tôi ở, nhỏ một chút”.

 

Ôi… còn đâu những ngày thảnh thơi… Từ dạo đấy, tôi vừa phải bù đầu việc công ty vừa phải hùa theo đối phó những trò ân ái của vợ. Trồng đào, tôi trồng được. Dựng trại, thả diều, nướng thịt, tôi cũng… học được. 

 

Người thông minh như tôi quả là không gì không làm được… còn cái gì làm không được cũng không sao… ai bảo tôi thông minh còn Bạch Đào thì hơi ngốc chứ?

 

“Ai bảo là anh chở em trên xe đạp? Em nhầm rồi. Là em chở anh”. 

 

Nhưng… cô gái này dù ngốc, dù dính người mà cũng thật kỳ lạ là tôi lại không khó chịu!!! Chẳng hiểu vì sao tôi lại chấp nhận tăng ca điên cuồng để giành ra cuối tuần đi dầm mưa, đi thả con diều chướng khí mãi không chịu bay, đi nướng thịt cho ai đó ăn. Rồi sau một ngày mệt nhoài lại ngủ trong cái lều ở giữa công viên cùng bầy muỗi và một “quả đào nhỏ”. Tôi còn chấp nhận dẫn theo một cái đuôi nhỏ đi làm. Tôi sẵn sàng giải quyết mọi rắc rối liên quan đến ai đó mà không một lời thắc mắc.

 

Vì sao xuất phát từ một cuộc hôn nhân không tình yêu, một đêm say làm loạn mà bây giờ tim tôi lại đập loạn nhịp khi nghe ai đó nũng nịu mè nheo, khi ai đó tiến đến gần và đặt nụ hôn lên môi? 

 

Vì sao tôi trách cô ấy bám người rồi lại bất chợt hụt hẫng khi chiếc bàn làm việc ấy vắng người; bất chợt cô đơn khi ánh mắt đưa tình ấy không còn chiếu tướng tôi từ bên ngoài phòng làm việc? Tại sao tôi lại khó chịu khi cô ấy gắp thức ăn cho người khác và lại vội vàng đỡ ly rượu mời mà cô ấy đã đưa đến bên môi? 

 

Bạch Đào trong vô thức đã trở thành một sự tồn tại không thể thay thế trong lòng tôi. Cô ấy va vào đời tôi từ lần sinh nhật năm năm trước, khi vì ghét em gái tôi – Bùi Phi mà cả gan leo rào phóng vào sân nhà tôi dùng loa tỏ tình, rồi lại bị chó rượt, tức đến mắng người sa sả. (Mọi người cứ chứng kiến cảnh cô ấy và Bùi Phi đánh nhau thì sẽ hiểu thâm thù đại hận cỡ nào đến quyết cưa đổ anh trai của “kẻ thù” để rửa thù trút hận).

 

Năm năm sau, người con gái ấy vẫn sợ chó, nhưng vì tặng chó cho tôi vào sinh nhật mà không tiếc gặp bác sĩ tâm lý để điều trị. Rốt cuộc không biết hiệu quả đến đâu nhưng vì sơ suất để chó xổng ra ngoài, cô ấy lại sợ đến nổi chui tót vào hộp quà mà trốn.

 

Bạch Đào, năm năm trước, em bị chó đuổi, vô thức tiến vào cuộc sống của anh. Năm năm sau, em lại cũng vì sợ chó mà trốn vào trái tim anh. Mà lần này, là một đời. Một đời này trái tim anh luôn là chỗ trú ngụ của em và chỉ đủ chỗ dành riêng em.

 

“Bạch Đào nhầm to rồi” kể về câu chuyện Bạch Đào sau khi tỉnh dậy từ tai nạn giao thông bị mất trí nhớ tạm thời, tưởng mình là người xuyên không từ năm năm trước đến và đang sống hạnh phúc cùng Bùi Thời, người đàn ông hoàng kim không có gì ngoài tiền và nhan sắc. Đến khi cô nhận ra tất cả, kể cả tình cảm vợ chồng chọc mù mắt thiên hạ này đều là giả thì mọi thứ đã đi quá xa rồi.

 

“Hôn nhân hợp đồng chỉ có thể tồn tại khi cả hai không có tình cảm với nhau. Mà cô thì, yêu anh mất rồi…” 

 

Bùi Thời là trà sữa. Trà sữa thì không có độc, nhưng có thể gây nghiện…

 

Thuận gió đẩy thuyền cũng không được vì “người đàn ông rác rưởi” ấy hoàn toàn không yêu cô. Anh chỉ đóng kịch lừa cô chờ ngày công ty niêm yết thành công rồi sẽ đá cô ra xa không một chút hối hận. Đã thế thì cô đi vậy. 

 

Cô để lại đơn ly hôn trên bàn và ra đi cùng với tất cả đồ thuộc về cô trong nhà. Cả chó, cả một sợi lông chó cũng không để lại cho anh…

 

“Bùi Thời, anh mất tất cả rồi. Vợ của anh, chó của anh, đều bỏ anh đi rồi…”

 

Nhưng những cái lầm ấy vẫn còn chưa to bằng sự nhầm lẫn cuối cùng. Bởi vì rốt cuộc, Bùi Thời lại yêu cô. Dù không phải là yêu từ cái nhìn đầu tiên, nhưng khoảng thời gian cô mất trí nhớ ấy đã làm cho “người đàn ông rác rưởi” ấy cũng trở nên “mất lý trí” và đặt cô ở một vị trí mà anh cũng chẳng biết phải tả như thế nào, chỉ biết là còn quan trọng hơn cả công ty đang niêm yết.

 

Phen này, cả vợ, cả chó, anh đều phải đòi về.

 

Dù em có không biết làm gì ngoài sáng tác truyện tranh, dù em có sớm nắng chiều mưa tối đâm đơn ly dị, thì anh vẫn yêu em.

 

Dù anh chỉ giỏi đàm phán, không giỏi nói lời yêu. Nhưng vì em, mọi thứ anh đều có thể học.

 

Liệu Bùi Thời làm sao để năn nỉ được quả đào nhỏ đỏng đảnh trở về? Và vì sao trước khi mất trí nhớ Bạch Đào lại một mực đòi ly hôn chia tài sản? Mời các bạn đọc hết bộ truyện “Bạch Đào nhầm to rồi” để tìm câu trả lời nhé.

 

Cũng như những truyện khác của Diệp Phỉ Nhiên, “Bạch Đào nhầm to rồi” được viết với lời văn dí dỏm, tràn ngập tiếng cười và những cú twist thú vị, là một món tráng miệng ngọt ngào mát lạnh dành cho độc giả. 

 

Cặp nhân vật chính không được thổi phồng quá mức đến độ tài sắc vẹn toàn. Nhưng chính những thiếu sót của họ làm cho câu chuyện trở nên thật hơn, đời hơn và hài hước hơn. Các nhân vật phụ hài cũng có mà đáng ghét cũng có, may mắn là anh chị quá cao tay để trừ gian diệt ác làm cho kẻ xấu không có cơ hội để chiếm sóng. 

 

“Bạch Đào nhầm to rồi” là một câu truyện đáng đọc với văn phong hài hước và phần chuyển ngữ mượt mà. Có thể bạn ngần ngại vì truyện set pass hơi nhiều nhưng pass khá dễ và cũng xứng đáng để “đầu tư” vì một bộ truyện của Diệp Phỉ Nhiên – tác giả mà Bùi Thời đã gợi ý cho Bạch Đào là xứng đáng đọc trong số các tác giả mới gần đây :))

____

 

“ “: Trích từ truyện.

 

*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ

Cre: Google/Huaban

 


Cùng tìm và đọc truyện BẠCH ĐÀO NHẦM TO RỒI – Espace-risque tại hệ thống truyện của chúng tôi bạn nhé. Chúc các bạn có những buổi trải nghiệm về truyện online thật thú vị. Cảm ơn các bạn.
Tag: BẠCH ĐÀO NHẦM TO RỒI – Espace-risque
Xem thêm: Review truyện online
Nguồn: espace-risque.com

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *