Tóm tắt truyện ly Hôn: nàng dâu cải giá

Đọc Truyện Online✅

Năm cô mười tám tuổi được gả đi ngay trong đêm tân hôn cô lại bị bao gồm nhà bạn em gái cô bi cảm nhất vứt thuốc mê. Cũng thiết yếu đứa em này đem dâng cô cho người chàng khác hiếp dâm chị người nhà.

Trình làng truyện cốc hôn cô dâu đi bước nữa

Tác giả: Minh Châu Hoàn
Thể loại: Truyện ngôn tình ngược

Trích đoạn truyện ly hôn nàng dâu cải giá

lượng mưa rải rác cũng như gột cọ đô thị Đài Bắc, gia đình bạn đi đường Bước rối rít. Trong cảnh tượng động lòng chúng ta trong một Nhà biệt thự ở ngoại thành, một teen girls cá biệt đứng trong gió…

Nước mưa khó rơi xuống người cô. Cô im lặng đứng đấy, liều mạng che chắn tã quấn trong ngực, gặm chặt đôi môi trắng bệch, đôi mắt thế ngăn chặn lại đa số giọt mưa vẫn cạnh tranh rơi xuống, bi quan và tuyệt vọng chú ý về phía biệt thự hạng sang khí cầm cố…

Cô chưa tin gia đình kia chưa biết!

cho dù trong lòng hắn, Tô Man Liên cô toàn bộ không đáng một đồng, tuy thế đứa nhỏ xíu vẫn phía bên trong lòng cô chính là máu mủ của hắn! Là nhỏ của hắn!

Mưa đang không phải dừng lại. Tô Man Liên cẩn thận ấp ủ đứa nhỏ bé, ước ao ngăn chặn lại hầu hết giọt mưa đang đập mạnh mẽ vào nhà bạn nhỏ nhắn, tuy nhiên đứa tí hon đã khóc béo, khuân mặt bé nhỏ ẩm đẫm, lần chần là nước mưa hay là nước mắt…

Tiếng khóc dần yếu đi, đứa tí xíu đang không còn chút hơi thở nào. Tô Man Liên bồn chồn xoa bóp gương mặt bé xíu blue tím của tí xíu, nhưng tã lót vốn ẩm đẫm bao bọc kín khiến gầy suýt chút nữa thì ngạt thở…

“Mở cửa ngõ ra… Bé bên tôi sắp đến bị tiêu diệt rồi, mau cứu vãn nhỏ tôi…”

Tô Man Liên do dự chỉ nên gì nữa, cô cuồng loạn nhấn chuông cửa ngõ. Dù cô duy nhất con phố sống thì cũng trở thành chưa Bởi vậy nhưng mà thương tổn bé mình!

>> Coi thêm list Truyện anime

Một chúng ta hầu ló đầu ra output từ trong phòng, lắc đầu thở dài: “Cô ơi… Cô đi đi!”

bảo đảm phu nhân đang chưa để ông công ty ra ngoài!

Tô Man Liên bi quan và tuyệt vọng quan sát về bên Nhà biệt thự xa xa đấy, kiếp này cô chỉ yêu thành viên gia đình nam giới ở trong đó, nhưng… Tình cờ cô nở nụ cười, cười cợt rất là lạnh lẽo, có theo vẻ ngừng khoát. Trên bộ mặt dễ thương đã mất cực kỳ sống, chú ý giống hệt một bức tượng tạc từ thạch cao!

Cô lùi lại đã từng Bước, từng Cách. Đứa bé bỏng sơ sinh đang khóc tới cảm cúm, hơi thở cũng hy vọng manh cực kỳ. Mọi nhà bạn hầu nhận thấy cô rời đi thì đang định thở phào…

đột nhiên, một bé dao găm sắc bén ra đời trong tay cô!

“Đi nói có Lạc Tử Sơn, hôm nay nếu anh ta chưa đi ra thì Tô Man Liên tôi sẽ tự tay giết chết đứa bé trong ngực người, sau ấy…”

Cô ngang bướng ngẩng mặt lên, khóe môi khẽ nhếch lên đầy lạnh lẽo…

Cô chẳng phải bởi người thân cơ mà chỉ muốn thử đấu tranh để con cô chỉ một con phố sống.

chỉ có con bé xíu hình như sống sót, cô có duy nhất một thỉnh cầu bình thường này nhưng thôi!

“Tôi cũng trở nên bị tiêu diệt theo phụ nữ chúng ta…”

nhỏ dao trong tay Tô Man Liên đặt lên trên cổ đứa nhỏ tuổi, ngón tay cô run rẩy kịch liệt: “Mạn Nhi…”

đã từng giọt nước mắt lã chã rơi xuống, rơi vào gương mặt nhăn đầy nước của đứa ốm…

Đứa bé nhỏ yếu ớt rên lên, Ngoài ra sắp đến cấp thiết động đậy được nữa…

gia đình hầu cũng như quản gia sợ hãi vội đi gặp Lạc Tử Sơn, Tô Man Liên lạnh nhạt cười cợt…

Từ khi tới đây, cô vẫn hạ quyết trọng điểm cần dùng mạng của bản thân mình để đổi lấy mạng của Mạn Nhi!

Cô hiểu khôn xiết rõ tổ ấm phụ nữ kia, cô ta đã không để cô Cách qua cửa Lạc da, còn cô đang sớm hết hi vọng sở hữu Lạc Tử Sơn rồi… Tất cả các chuyện cô có tác dụng hiện nay, phần đông chỉ bởi Mạn Nhi…

không biết qua bao lâu, Hình như ngay cả ông trời cũng không nỡ nhìn cảnh tượng thảm thiết này. Mưa dần tạnh, đứa nhỏ dại lạnh cũng như băng nằm trong lòng mẹ run rẩy khốc liệt. Ngoại hình yếu ớt chắc là chỉ trong một giây nữa đang mau lẹ bay biến…

nổi tiếng bước chân truyền tới…

Tô Man Liên ngẩng đầu, chú ý tổ ấm đàn ông vẫn đi về bên gia đình bạn kia, sẽ là bộ mặt nho nhã dễ đỏ bên đó, vẫn là thiết kế lừng chừng ấy.

người con gái đứng ở bên cạnh hắn, mẫu mã cao tay, ưu nhã sở hữu theo sự kiêu ngạo chưa ai sánh được!

“Tô Man Liên, cô còn biết bần hổ không?”

Lạc phu nhân nhẹ nhàng nói, cách cánh cửa phệ căn nhà họ Lạc, cô ta cười khinh thường. Tổ ấm nữ giới khắp cơ thể ẩm sũng, tiều tụy nhếch nhác cụ kia thì gồm bốn cách gì đấu có Tần Di Lan cô chứ?

vị thế phu nhân nhà chúng ta Lạc chỉ dường như là của cô ta!

“Tôi dường như mất tăm trước bên cô, có thể dường như chết! Chúng tôi chỉ mong Lạc da thu nhận đứa bé này!”

Tô Man Liên nhẹ nhàng nói, bé dao đang cầm trong tay hơi run lên, da non mịn của đứa nhỏ bị cứa vào, một giọt máu chảy lên lưỡi dao khiến thành viên gia đình quan sát vào vẫn bất ngờ…

“Không thể!”

bộ mặt Tần Di Lan toàn thể không bao giờ thay đổi, cô ta chỉ mong bạn cô bé trước mặt lập tức giết bị tiêu diệt đứa nhỏ hoang kia đi, sau ấy cũng chết đi!

“Man Liên… Dừng lại!”

Lạc Tử Sơn ghét bỏ mở miệng, sao hắn lại chọc vào một bạn cô bé phiền phức cũng như vậy?

Trước đây thích cô ta bởi vì gương mặt khá xinh, không ngờ lúc này ao ước bỏ cũng không được!

chỉ là… Lạc gia phong túc do đó, nuôi một đứa tí xíu cũng chẳng hề là bài toán, tuy vậy nếu có một số người bị tiêu diệt lại không phải chuyện hay ho gì!

“Để đứa nhỏ ở lại, cô đi đi!”

Lạc Tử Sơn phiền ngán phất phất tay. Hắn xoay tổ ấm, đông đảo chưa ý muốn quan sát cô. Bạn nữ đê tiện này khiến hắn vừa chú ý thì mau lẹ cảm nhận mẫu thiết kế khí rứa của bản thân mình chớp nhoáng bớt bớt trước mặt Di Lan…

“Lạc Tử Sơn!”

Tần Di Lan nổi giận mở to mắt chú ý hắn, hắn dám cấp phép đứa bé hoang này ở lại Lạc gia? Nuốm Tần Di Lan cô thì sao? Cô xác xắn không để chuyện này xảy ra!

“Được rồi, được rồi, cứ quyết định vì thế đi, giải tán hết đến tôi!”

Lạc Tử Sơn rút cục miêu tả được khí cố gắng của chủ người. Ngay hiện tại, vẫn có người hầu khai trương bước ra nơi Tô Man Liên, chuẩn bị sẵn sàng ôm đứa ốm vào…
Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *